Ngày xửa ngày xưa, tất cả các màu sắc trên trái đất cùng tranh cãi nhau xem ai là rực rỡ nhất, màu nào cũng tự khoe mình đẹp nhất. Tiếng cãi vã càng ngày càng lớn, đến mức sắp có đánh nhau để phân hơn thua.
Bỗng nhiên một tiếng sét sáng chói kinh hoàng chạy ngang bầu trời, tiếng sấm ầm ầm ào tới, đi theo là cơn mưa như bão đổ xuống.
Lúc này thì màu sắc nào nào cũng sợ hãi, tìm cách trú thân và nép sát vào nhau.
Cơn mưa lúc đó mới nói:
– Ðồ ngu dốt! Tại sao các ngươi chống lại nhau? Các ngươi không ý thức là các ngươi được tạo nên mỗi màu theo một mục đích riêng đặc biệt sao? Tạo Hoá đều yêu thương mỗi màu trong các ngươi, Ngài cần mỗi màu trong các ngươi. Vậy hãy nắm lấy tay nhau và tiến tới đây. Ta sẽ sắp xếp đặt các ngươi trên bầu trời thành một cầu vồng xinh đẹp. Các ngươi sẽ cho thế giới biết là các ngươi sống trong hoà bình, các ngươi sẽ trở thành dấu hiệu của bình an, liên kết và hy vọng.
Từ đó về sau, trước khi mưa đến thì sẽ có sấm chớp gầm vang khắp bầu trời, làm cho muôn tạo vật tâm trạng đầy lo sợ, rồi mưa đổ xuống để gột rữa bụi bặm, và sau cùng là chiếc cầu vồng xuất hiện với ngụ ý tất cả đã qua đi, bình yên đã ngự trị.
Mỗi khi nhìn thấy cầu vồng, chúng ta hãy nhớ rằng: Cần phải tôn trọng lẫn nhau, bởi mỗi cá nhân là một thực thể có những phẩm giá khác nhau không thể tách rời nhau; tất cả sẽ cùng tồn tại khi đứng gần nhau và nên vui mừng vì sự cần có nhau.
(sưu tầm)










