Tại một làng nọ, có một ông lão. Ông ấy là một trong những người bất hạnh nhất thế giới. Cả làng đều phát ngán bởi vì ông ấy thường xuyên u sầu, liên tục oán trách và luôn ở trong trạng thái cáu kỉnh.
Càng sống lâu, ông ấy càng trở nên cáu gắt và lời nói càng độc địa. Mọi người đều xa lánh ông lão, bởi vì sợ lây nhiễm sự bất hạnh của ông. Nếu có ai đó ở gần ông mà tỏ ra hạnh phúc thì cũng bị cho là quái đản.
Ông lão khiến những người xung quanh cảm thấy bất hạnh.
Nhưng một ngày nọ, khi ông tròn 80 tuổi, một điều khó tin đã xảy ra. Ngay lập tức, mọi người bắt đầu nghe được tin đồn: “Hôm nay, ông lão rất là hạnh phúc, ông ấy không phàn nàn về bất cứ điều gì cả, chỉ cười thôi và thậm chí khuôn mặt của ông cũng tươi tỉnh lên hẳn”.
Cả làng tụ tập lại và hỏi ông lão.
Dân làng: Chuyện gì đã xảy ra với ông vậy?
Ông lão: Không có gì đặc biệt cả. Trong 80 năm qua, tôi đã theo đuổi hạnh phúc mà chẳng được gì cả. Và rồi, tôi quyết định sẽ sống mà không cần hạnh phúc nữa, cứ thế mà tận hưởng cuộc sống thôi. Thế là bây giờ, tôi lại cực kỳ hạnh phúc.
Bạn thấy ông lão rất quái đúng không? Nhưng ngẫm nghĩ lại, chúng ta thấy điều mâu thuẫn đó vẫn có trong mỗi bản thân mình. Chúng ta cứ miệt mài đi tìm hạnh phúc ở đâu đó, nhưng nào hay nó lại ngay bên cạnh mình.
(sưu tầm)










