Chúng ta có thể tìm thấy đoạn dài sau đây trong thư thánh Giacobe ; như một âm vang của suy tư theo chiều hướng các sách Khôn Ngoan:
«Ai cho mình đạo đức mà không kiềm chế miệng lưỡi, là tự dối lòng mình, vì đó chỉ là thứ đạo đức hão».
«Ai không vấp ngã về lời nói, ấy là người hoàn hảo, có khả năng kiềm chế bản thân. Nếu ta tra hàm thiếc vào miệng ngựa để chúng ta vâng lời, thì ta điều khiển được toàn thân chúng. Anh em cũng hãy nhìn xem tàu bè: dù nó có to lớn, và có bị cuồng phong đẩy mạnh thế nào đi nữa, thì cũng chỉ cần một bánh lái rất nhỏ để điều khiển theo ý của người lái. Cái lưỡi cũng vậy, nó là một bộ phận nhỏ bé của thân thể, mà lại huyênh hoang làm được những chuyện to lớn. Cứ xem tia lửa nhỏ bé dường nào, mà làm bốc cháy đám rừng to lớn biết bao! Cái lưỡi cũng là một ngọn lửa…».
Mọi loài thú vật và chim chóc, loài bò sát và cá biển, thì loài người đều có thể chế ngự và đã chế ngự được. Nhưng cái lưỡi thì không ai chế ngự được; nó là một sự dữ không bao giờ ở yên, vì nó chứa đầy nộc độc giết người. Ta dùng lưỡi mà chúc tụng Chúa là Cha chúng ta, ta cũng dùng lưỡi mà nguyền rủa con người đã được làm ra theo hình ảnh Thiên Chúa. Từ cùng một cái miệng, phát xuất lời chúc tụng và lời nguyền rủa. Thưa anh em, như vậy thì không được. Chẳng lẽ một mạch nước lại có thể phun ra từ một nguồn, cả nước ngọt lẫn nước chua sao? Thưa anh em, làm sao cây vả lại có thể sinh ra trái ôliu, hoặc cây nho sinh trái vả ? Nước mặn cũng không thể sinh nước ngọt» (Gc 1,26 và 3, 2 – 12).
Ngôn ngữ là một trong những điều cao cả của con người, tuyệt tác của công tronh sáng tạo. Lời nói chúng ta khi phục vụ cho điều lành hay điều dữ, đều mang theo hương thơm; hay mùi hôi của nguồn nước bên trong, nơi nó xuất phát: Cõi lòng của chúng ta!
(Trích “Những nẻo đường của thinh lặng” của tác giả Michel Hubaut -Nguồn: http://menthanhgianhatrang.org/index.php?nv=tai-lieu&op=GIAO-LY/NHUNG-NEO-DUONG-THINH-LANG-3)










