«Có một thời để làm thinh và một thời để lên tiếng» (Gv 3,7).
Nếu hiền nhân công nhận rằng chân lý ít khi toát ta từ một trận lôi đình, thì họ cũng không ngần ngại phá vỡ im lặng để giải thích một cách thẳng thắn. Như thế thì tốt hơn mọi hình thức nghiền ngẫm bên trong khiến cho bình an nội tâm bị phá hủy: “Thà trách mắng còn hơn giận dữ» (Hc 20,2). Đôi khi nên làm rõ trắng đen còn hơn là giữ một sự hiểu lầm, hay để loan truyền một “tin đồn” nào đó: “Hãy đến gặp người bạn có khi nó đã chẳng làm gì… Hãy đến gặp người lân cận, có khi nó đã không nói gì. Hãy đến gặp người bạn, vì thường hay có chuyện vu khống, đừng tin mọi lời của người ta. Đôi khi có kẻ ngã mà đâu cố ý, và ai lại không lầm lỗi trong lời nói của mình?” (Hc 19, 13 – 17).
Vả lại, những ngôn sứ trong Kinh Thánh không nhẹ nhàng gì đối với các huynh trưởng, và các chủ chăn của dân Chúa; khi họ trốn tránh trách nhiệm bằng một sự thinh lặng sai trái: “Những người canh gác Israel đui mù hết, chẳng hiểu gì, cả bọn chúng là lũ chó câm, không biết sủa; chỉ mơ mộng; nằm dài và thích ngủ mà thôi” (Is 26,10). Và không phải bỗng dưng mà trong Tân Ước; một Quỉ Dữ được gọi là “Thần câm” mà Chúa Giêsu đã cứu thoát một người ra khỏi tay hắn hầu người ấy tìm lại được tiếng nói (Mt 9,31).
Ma quỷ có thể xoay sự thinh lặng theo mưu đồ của nó! Như thế, có một thứ thinh lặng “ma quỉ”! Cha đẻ sự dối trá có thể làm cho người ta câm, khép mình lại, nó đóng kín môi miệng họ không cho phép nói lên chân lý làm chứng và ngợi khen.
Nhưng, như lời thánh Phaolo; không ai có thể “xiềng xích Lời Chúa”. Từ bao nhiêu thế kỷ qua, mặc cho bách hại và thử thách; biết bao Kitô hữu đã nghe được lời kêu gọi khẩn thiết của Thiên Chúa ngỏ lời với vị Tông Đồ dân ngoại: “Đừng sợ, hãy tiếp tục nói, đừng im. Ta ở cùng ngươi…” (Cv 18, 9 – 10).
…
Nhưng cần phải biết thinh lặng trong bản thân mình. Phải để cho Lời Chúa Kitô định hình nơi mình trong một thời gian lâu dài, thì mới dám sửa chữa người anh em đi lệch khỏi con Đường Sự Sống, thì mới dám đưa ra lời khuyên nhủ thân tình, đúng dắn, có cơ sở, và xuất phát từ một tình thương đích thực đối với người ấy! Tác giả Thánh Vịnh nói: “Tình yêu và chân lý lồng vào nhau”. Ai cho rằng mình ‘loan truyền chân lý’ mà không yêu thương, người ấy có nguy cơ trở nên một tay giáo điều không ai chịu nổi, và ai muốn yêu thương mà không màng gì đến chân lý, người ấy có nguy cơ trở thành đồng lõa với các sự im lặng hèn nhát.
Cần phải đón nhận lâu dài Thần Khí Tình Yêu trong thinh lặng của lòng mình, mới có thể nói với anh em một lời chân lý có khả năng mời gọi người ấy hoán cải, khiến cho người ấy tiến bộ, mà không làm cho người ấy nhục nhã hay ngã lòng. Vả lại, một trong những dấu hiệu cho thấy rằng lời khuyên nhủ huynh đệ của mình phát xuất từ Thần Khí, ấy là lời ấy không làm mất đi sự thinh lặng nội tâm của mình.
(Trích “Những nẻo đường của thinh lặng” của tác giả Michel Hubaut -Nguồn: http://menthanhgianhatrang.org/index.php?nv=tai-lieu&op=GIAO-LY/NHUNG-NEO-DUONG-THINH-LANG-3)










