Cùng là 1 tảng đá: 1 nửa làm thành tượng Phật và 1 nửa làm thành bậc thang. Bậc thang không phục hỏi tượng Phật rằng:
– Chúng ta vốn dĩ cùng là đá, tại sao người ta chà đạp tôi, nhưng lại sùng bái người?
Tượng Phật trả lời:
– Vì ngươi chỉ chịu 4 nhát dao đã có được hình hài đó, còn ta lại trải qua trăm ngàn ngọn dao đục đẽo, đau đớn muôn vàn.
Lúc đó bậc thang im lặng …
Cuộc đời con người cũng thế, nếu ai chịu được hành hạ, nhận cô đơn, gánh trách nhiệm, vác sứ mệnh, đối đầu muôn vàn khổ nhọc, thì cuộc đời mới có giá trị… Vì vậy, khi nhìn người khác thánh công thì đừng đố kỵ, vì họ trả giá nhiều hơn bạn gấp nhiều lần.
Những gì hôm nay trả giá càng nhiều, càng vất vả bao nhiêu, thì ngày sau sẽ nhận lại được giá trị, hạnh phúc và viên mãn bấy nhiêu.
Con người sống mệt mỏi vì so sánh, ganh tị, cạnh tranh, chực chờ dịp để chà đạp nhau. Sao không an hoà chấp nhận thực tại mà sống. Đó không phải là yếu mềm buông xuôi, vì hạnh phúc thực sự của cuộc đời mình mới là điều quý giá nhất để chúng ta mong cầu, tìm kiếm trên trần gian này.
(sưu tầm)










