Trong làng có một nhà phú hộ, ông có rất nhiều bạn bè, thường mở tiệc tùng liên hoan. Ông ta lại làm ăn với bao nhà buôn giàu có và quan chức các nơi, người đến với ông rất đông, nịnh ông vô số. Ông hãnh diện về điều đó và chê một chú nông dân ở chòi lá cuối làng là cô đơn, không ai tiếp xúc, cuộc sống nhàm chán, u buồn, đơn điệu. Lạ thay, ông lại cứ cảm thấy đời mình bất an: sợ người ta bỏ mình, phản bội mình, sợ bị chê bai, phê bình, sợ mất của, mất người phe cánh… Còn chú nông dân cứ ung dung tự tại, sống vui vẻ bình thản. Không cầm được sự tò mò, ông tìm tới nhà bác để hỏi rõ. Chú bình thản trả lời:
– Bác ơi, ở đời nếu quá coi trọng cái mình “được” thì sẽ sợ bị “mất”. Sống quá bề ngoài thì lại thiếu mất cái tâm bên trong. Tôi tuy ít tiếp xúc, nhưng có được bao lòng người bên cạnh mình thì tuy đơn thân nhưng cũng không đơn độc. Sống sao giúp ích cho đời và không thẹn với lòng thì thấy mình hạnh phúc, an nhiên hơn là có bao ruộng vườn của cải. Được lòng người tốt thì chẳng sợ mất. Còn dù có mua lòng người xấu thì cũng sẽ có lúc hoài công, bẽ bàng thôi bác ạ.
(sưu tầm)










