Ngày kia, có một phụ nữ đến van xin hoàng đế Napoléon tha chết cho con trai của bà. Anh thanh niên đó đã phạm một tội nặng. Luật pháp đã rõ. Công lý đòi buộc anh ta phải chết. Hoàng đế quả quyết rằng đảm bảo phải thi hành công lý. Nhưng bà mẹ năn nỉ:
– Thưa bệ hạ, tôi đến van xin lòng thương xót của ngài, không phải vì công lý.
Hoàng đế Napoléon trả lời:
– Nhưng hắn ta không đáng được xót thương.
Bà mẹ nói:
– Tâu bệ hạ, nếu nó xứng đáng thì không cần gọi là lòng thương xót nữa.
Hoàng đế Napoléon đáp:
– Thôi được. Ta rủ lòng thương xót nó.
(sưu tầm)










