Chuyện kể rằng, ngày xửa ngày xưa, có bầy quỷ họp nhau lại để lên kế hoạch làm hại con người.
Con quỷ đứng đầu đưa ra gợi ý:
– Chúng ta nên giấu một thứ gì đó thật quý giá của con người.
– Nhưng giấu cái gì bây giờ?
Sau khi suy nghĩ, con quỷ ăn mặc rất lịch lãm, có vai vế trong bầy đáp:
– Con người luôn khát khao hạnh phúc. Hạnh phúc là thứ quý giá nhất. Vậy chúng ta sẽ lấy nó và giấu đi. Nhưng vấn đề là giấu nó ở đâu bây giờ? Phải giấu ở nơi nào mà họ không tìm được ấy!
Con quỷ đầu 2 sừng cho ý kiến:
– Thử quẳng nó lên đỉnh một ngọn núi cao nhất, nguy hiểm nhất.
Nhưng ý kiến đó bị phản đối ngay:
– Không được, con người họ rất khoẻ mạnh, họ sẽ bằng mọi cách leo lên đó được.
Con quỷ một chân có ý kiến:
– Vậy ta giấu nó xuống đáy biển thật sâu.
Nhưng các yêu tinh lại đồng loạt phản đối :
– Không, con người rất tò mò, rồi họ sẽ tìm ra thôi.
Con quỷ nhỏ tuổi đứng lên:
– Vậy để nó ở một hành tinh xa tít trong vũ trụ.
Tuy nhiên, con quỷ đứng đầu đáp:
– Không được, con người rất thông minh, họ sẽ tìm thấy hành tinh đó.
Bầy quỷ lại im lặng suy nghĩ.
Chợt con quỷ già lụ khụ đứng lên đưa ra ý kiến:
– Tôi biết chúng ta nên giấu nó ở đâu rồi! Hãy giấu nó ở chính bên trong con người họ. Họ không bao giờ nhìn bản thân mình, mà thường xoi mói khắp nơi xung quanh, và lúc nào cũng ganh tỵ bởi thấy người khác hạnh phúc hơn mình. Càng giấu nó trong thẳm sâu tâm hồn thì con người người chẳng bao giờ tìm thấy đâu!
Cả bầy quỷ đều nhất trí với giải pháp này và kể từ đó, rất nhiều người mãi mê đi tìm kiếm hạnh phúc ở khắp nơi mà không biết nó ở trong ngay tâm hồn mình!










