Ba mất.
Mẹ nó sợ tuổi xuân trôi qua uổng phí, đi bước nữa.
Nó về ở với Nội. Nội già. Nó làm tất cả. Nó giống người Châu Phi – đen trùi trũi!
Có người hỏi: “Mày có buồn không?”.
Nó yên lặng nhìn xa xăm!
Một chiều, nó dẫn về một con bé, nhỏ hơn.
Nội nhìn nó ngạc nhiên.
Nó ngậm ngùi: “Con còn có Nội – nó chẳng còn ai!”
TÂM BÌNH (Qui Nhơn)
Nguồn: sưu tầm









