Trong Kinh Thánh, sa mạc đã từng gợi lên những hình ảnh trái ngược. Sa mạc là miền đất hiếm thấy sự sống và con người khó lòng sống còn, là nơi tiêu biểu của những thú vật hung ác, những sức mạnh thừ địch của ma quỉ, của chết chóc. Nhưng, nghịch lý thay; trong ý thức tập thể của dân Kinh Thánh, sa mạc cũng là không gian và thời gian mà dân ấy đã đẩy lui những giới hạn của điều bất khả, ở đấy dân này đã cảm nghiệm một Thiên Chúa gần gũi, vừa là lửa nóng vừa là gió thoảng, một Thiên Chúa gắn bó với lịch sử của mình.
Bốn mươi năm đi trong sa mạc là thời gian biểu trưng cho một đời người. Một thời gian cần thiết để cho một người có đủ thời giờ khám phá, qua bao cơn đói khát Lương Thực đích thực duy nhất, và nguồn suối Nước Hằng Sống duy nhất, có khả năng làm cho mình sống mãi.
Các tác giả Kinh Thánh đã nhận ra rằng cuộc Xuất Hành là một Biến Cố – Lời Mặc Khải. “Hành trình sa mạc”, đấy là một cách giáo dục tiêu biểu và liên lỉ của Thiên Chúa Giao Ước. Cách giáo dục ấy vẫn còn liên hệ đến chúng ta. Vì ai trong chúng ta (dân tộc nào, Giáo Hội nào), một giai đoạn nào đó trong lịch sử mình mà lại không phải kinh qua một sự cô đơn đầy thử thách một “hành trình sa mạc”, khiến chúng ta phải đặt những câu hỏi căn bản về vận mệnh cá nhân và tập thể của mình?
Mọi “hành trình sa mạc” vừa là một thử thách vừa là một thời điểm ưu đãi.
Thử thách vì nó vạch trần mặt nạ dối trá; và những cái an toàn giả tạo của chúng ta. Thời điểm ưu đãi vì khi chúng ta đã trở nên đơn sơ trần trụi, không thể gian lận, thì chúng ta, trong tình trạng khó nghèo triệt để, sẽ có khả năng chấp nhận giới hạn của mình, cảm nhận sự gần gũi Thiên Chúa và ý thức về sự Đói Khát đích thực của mình.
Đấy là thời điểm mà ta ý thức rằng con người là một hữu thể chưa hoàn tất, đang đi tìm một sự hoàn thiện vượt quá khả năng mình; một hữu thể đói khát sự Tuyệt Đối.
Hành trình của Dân Do Thái đi từ tình trạng nô lệ đến tự do, hành trình của Đức Kitô Phục sinh đi từ cái chết đến sự sống lại. Hành trình ấy soi rọi cho mọi “sa mạc” và đói khát khôn nguôi của chúng ta, đói khát Đất Hứa, đói khát Vương quốc của Cha.
(Trích “Những nẻo đường của thinh lặng” của tác giả Michel Hubaut -Nguồn: http://menthanhgianhatrang.org/index.php?nv=tai-lieu&op=GIAO-LY/NHUNG-NEO-DUONG-THINH-LANG-3)










