Ở ngôi làng nhỏ một xứ kia, có một căn xưởng nhỏ cúa một người thợ mộc.
Một hôm người thợ mộc đi vắng, những dụng cụ của ông trên bàn bắt đầu tranh cãi nhau.
Mục đích của bọn chúng là loại bỏ một số thành phần xấu, kẻ mà chúng cho rằng không có lợi ích gì.
– Tôi nghĩ là cái cưa không đáng ở giữa chúng ta, nó có tính càu nhàu đáng ghét, lại thích cắn xé và nghiến răng.
– Các bạn không nghĩ đến cái bào sao? Nó sắc bén bào hết những gì dưới nó.
– Các bạn có nghĩ đến cái búa không? Nó không ngừng đập, choảng làm cho mọi người điên đầu.
– Không ai bàn đến những cái đinh sao? Ai có thể sống với những kẻ chanh chua như thế?
– Rồi cái dũa với những tiếng sàn sạt khó nghe.
– Ðúng rồi, cho nó ra rìa với miếng giấy nháp nhàu nát.
Bọn chúng tranh nói mà chẳng ai chịu nghe ai, đến nỗi ai cũng có cảm tưởng mình sẽ bị loại trừ.
Bỗng không gian im lặng như tờ khi người thợ mộc trở về.
Ông mang một tấm gỗ thông đặt lên bàn.
Cưa với cái cưa hay nghiến răng.
Bào với cái bào sắc bén.
Mài nhẵn với mảnh giấy mài.
Ðóng, gõ, nối.
Và từ từ, với những dụng cụ khác nhau.
Mỗi đứa mỗi tính xấu.
Ông chế ra chiếc nôi đẹp tuyệt vời.
Ðể dành cho đứa con của ông sắp chào đời.
(sưu tầm)










