Ngày xưa có một chàng trai trẻ rất nghèo, Anh chỉ có đôi mắt để nhìn chân trời, Hai tay để tìm cây trái nuôi thân, đôi chân để chạy nhẩy và leo núi.
Một đêm hè dưới bầu trời đầy sao, anh ngồi trên tảng đá bên một con đường vắng, anh than thở vì cuộc sống lãng du bần cùng, và mơ đến đời sống giầu sang phú quí. Bỗng dưng một vì sao bay ngang qua, dừng chân nơi chàng thanh niên đang mơ màng và nói:
– Hãy đi kiếm kho tàng vô giá đang được cất giấu ở nơi mà chẳng ai biết, và ngươi sẽ thành giầu có.
Rồi vì sao biến mất.
Chàng thanh niên nghèo đói không do dự, anh vội vã lên đường đi tìm kho tàng. Anh đi qua các lục địa, vượt qua mọi biển cả, tìm những hòn đảo xa xăm, băng qua những sa mạc khô nóng. Anh đã gặp mọi thứ người, tiếp thu mọi tư tưởng, đối mặt với nhiều thử thách, nhưng kho tàng vẫn không thấy đâu.
Bao năm tháng trôi qua, anh quyết định quay về chốn cũ.
Chàng thanh niên ngồi lại trên tảng đá xưa với nét mặt đầy mệt mỏi và thất vọng, vì sao năm xưa bay trở lại và nói:
– Anh hãy tự nhìn vào mình xem. Anh đã trở thành người giầu có: Với tất cả những cuộc viễn du, những khám phá, những cuộc gặp gỡ, những mộng mơ chia sẻ với bạn bè… Này bạn, kho tàng chính là đời sống của bạn đó.
(sưu tầm)










