Một hôm Lưỡi nói với Tim:
– Anh à, khi tôi nói một đường thì người khác lại cứ nghĩ làm…nhiều nẻo. Người thương thì cho rằng tôi xây dựng, phê bình; còn kẻ ghét thì lại nghĩ rằng tôi chỉ trích, đả phá. Họ không chịu nhìn sự thật, lời thật; lại vì tự ái mà hiểu sai, bóp méo. Còn mình im thì họ lại cho là mình sợ, mình đồng ý; hoặc là đã quá … tuyệt vời rồi, không ai cần nói nữa.
Tim thông cảm khuyến khích:
– Sao anh không kiếm những người can đảm và có lòng để cùng xây dựng trong lẽ phải với anh? Đời vẫn còn những người tốt lành và hiểu chuyện mà.
Lưỡi chép miệng thở dài:
– Thì cũng lại có người ưa kẻ không: Thương thì họ gọi là nhóm, đoàn thể. Còn ghét thì họ cho là phe đảng, là bọn phá hoại. Khó lắm anh ạ. Vậy người xưa mới nói là “lưỡi không xương nhiều đường lắt léo” ấy mà, ai cũng biết.
Tim cười an ủi:
– Người ta thường nói chơi rằng: thế gian chứ không phải là thế “ngay” nên hay uốn ngay thành cong. Thôi, anh cứ lên tiếng nhưng cần biến lời nói thành hành động nữa, chứ không người ta thừa dịp lên án là anh chỉ nói xuông. Nhất là lên tiếng với tấm lòng vì người khác, vì cái tốt cho đời chứ không phải vì mình, nói móc họng, nói hả hê cho đã miệng, cho thoả lòng dèm pha giận dữ. Con người không phải là gỗ đá, sự chân tình sẽ cảm hoá lòng người anh à.
Lưỡi vui mừng reo lên:
– Tôi hiểu rồi. Mình cần sống vui vẻ, trung thực và không được thất vọng với con người, phải không anh? Nhất là khi lên tiếng thì ngoài sự chân thật còn có tấm lòng tốt lành nữa. Được rồi anh Tim ạ, ngoài việc đồng hành với anh Trí Tuệ, tôi sẽ mãi mãi đi với anh. Cả ba chúng ta cùng phối hợp thì việc gì chẳng đẹp, chẳng xong, khi chúng có ích cho đời, anh nhỉ?
(sưu tầm)










