Có một con Công rất tự phụ bởi cái đuôi tuyệt đẹp của mình. Nó cho rằng trong cả khu rừng không có bất cứ con vật nào đẹp bằng nó.
Bạn Thỏ khen nó, nó nghếch mặt không thèm nhìn. Chim Sơn Ca lại bắt chuyện với nó, nó khinh khỉnh bỏ đi. Bác Gấu khuyên nó không nên khoe cái đuôi khi đi kiếm mồi, sẽ gặp nguy hiểm nhưng nó quay lưng mà đi nơi khác.
Ngày kia nó ra bìa rừng để tìm mồi, nó không hề biết rằng có con Sói đã phát hiện ra nó, bởi cái đuôi quá sặc sỡ của nó hiện rõ từ xa trong ánh nắng. Nó hốt hoảng chạy trốn vào bụi rậm gần đó, nhưng cái đuôi lại hại nó: lông xoè rộng quá khiến các nhánh cây làm nó mắc kẹt, nó không thể chui sâu vào bên trong.










