Một vị thầy tâm linh nổi tiếng đến trước cửa lâu đài của vị vua nọ. Vì Thầy quá nổi tiếng nên các người lính canh không ai chặn ông lại khi ông đi vào và tiến thẳng đến trước mặt nhà vua đang ngồi trên ngai vàng. Nhà vua hỏi:
– Ông muốn gì?
– Tôi muốn có một chỗ để ngủ trong cái quán trọ này – Ông ta đáp.
– Nhưng đây không phải là quán trọ, đây là tòa lâu đài của ta – Vua trả lời.
– Xin hỏi bệ hạ rằng ai là sở hữu tòa lâu đài này trước bệ hạ?
– Vua cha ta, Ngài đã chết rồi.
– Và ai là sở hữu trước cha của bệ hạ?
– Ông nội của ta, Ngài cũng đã chết.
– Và cái chỗ này, nơi mà người ta sống một thời gian ngắn rồi dọn đi. Như vậy thì nó không phải là một quán trọ mà bệ hạ đang ở đó hay sao?
Sớm hay muộn gì tất cả chúng ta đều phải dọn đi, để đến nơi mà phải đến vào ngày sau hết. Không có gì trong cuộc đời này là còn mãi, phải đến lúc bỏ lại.
Ý thức đời là “chỗ trọ” để không quá bám víu vào vật chất, lao vào “yêu cuồng sống vội”, tôn thờ chủ nghĩa hưởng thụ; mà cần sống yêu mến quảng đại hơn, biết tích cóp những “hành trang” cần thiết cho ngày ra đi về với Chúa.
Nhưng cũng không phải vì chỉ là “chỗ trọ” mà đi tới tiêu cực, buông xuôi tất cả, không làm gì hết kiểu “chờ sung rụng”. Sống cực đoan là không tốt, hãy tuỳ việc mà suy xét, tuỳ người mà xử sự.
Tâm hồn chúng ta luôn mở rộng như chỗ trọ, bao dung chất chứa cả việc lẫn người.
(sưu tầm)










