Vào một ngày nọ, Ốc sên con hỏi mẹ:
– Mẹ ơi! Tại sao chúng ta từ khi sinh ra phải đeo cái bình vừa nặng vừa cứng trên lưng như thế? Thật mệt chết đi được!
– Vì cơ thể chúng ta không có xương để chống đỡ, chỉ có thể bò, mà bò cũng không nhanh – Ốc sên mẹ nói.
– Chị sâu róm không có xương cũng bò chẳng nhanh, tại sao chị ấy không đeo cái bình vừa nặng vừa cứng đó?
– Vì chị sâu róm sẽ biến thành bướm, bầu trời sẽ bảo vệ chị ấy.
– Nhưng em giun đất cũng không có xương, cũng bò chẳng nhanh, cũng không biến hoá được, tại sao em ấy không đeo cái bình vừa nặng vừa cứng đó?
– Vì em giun đất sẽ chui xuống đất, lòng đất sẽ bảo vệ em ấy.
Ốc sên con bật khóc, nói:
– Chúng ta thật đáng thương, bầu trời không bảo vệ chúng ta, lòng đất cũng chẳng che chở chúng ta.
– Vì vậy mà chúng ta có cái bình! – Ốc sên mẹ an ủi con – Chúng ta không dựa vào bầu trời, cũng chẳng dựa vào lòng đất mà phải dựa vào chính bản thân chúng ta.
Khi chúng ta đã quen dựa dẫm vào người khác, luôn cậy nhờ sự giúp đỡ của người khác thì khi có biến cố bất ngờ thì không thể nào xử lý được, chẳng bịết phải làm gì.
Có sự giúp đỡ của người khác là tốt, khi mình không thể làm thì có người khác chung sức sẽ đem lại kết quả như ta mong muốn, đó còn thể hiện sự tương thân tương ái giữa con người với nhau.
Nhưng khi chúng ta ỷ lại vì sợ khó khăn, hoặc chính khó khăn làm chúng ta ỷ lại, thì không hay chút nào.
Ngạn ngữ Pháp có câu “Hãy tự giúp mình rồi Trời sẽ giúp” (Aide-toi et Ciel t’aidera).
Ý chí sẽ cho chúng ta thêm sức mạnh và niềm vui tự tạo sẽ là niềm vui lớn đem tới sự bất ngờ.
(sưu tầm)










