Một khách du lịch nhân lúc mệt mỏi trưa vắng đã ghé vào túp lều tranh của vị thừa sai trong một làng xa xôi hẻo lánh tại Ấn Độ. Bước vào lều, người khách chỉ thấy có cái chõng tre trải chiếu sơ sài, bàn ghế cũng bằng tre với đống sách trong góc nhà. Anh không hiểu sao một linh mục thừa sai mà sống đơn sơ nghèo khó đến thế, có thể nói được khắc khổ nữa là khác. Anh ngạc nhiên hỏi linh mục:
– Thưa cha, đồ đạc của cha chỉ có bấy nhiêu đó thôi sao?
Vị thừa sai mỉm cười đáp:
– Vậy chớ đồ đạc anh bao nhiêu? Chỉ có chiếc ba lô nhỏ đó chớ gì!
– Nhưng con chỉ là khách du lịch. Con đi đường vài ngày, đâu cần mang theo đồ đạc nhiều. Còn cha ở luôn đây. – Chàng trai thành thật trả lời .
Vị thừa sai hóm hỉnh nói:
-Anh là khách đi đường. Tôi cũng thế. Tôi chỉ là khách dọn đường.
Trong cuộc sống lữ hành của cõi tạm trần gian này, có những khách đi đường và cũng có những người dọn đường. Họ không mang gì nhiều và cũng chẳng lo cho mình, chỉ biết chuẩn bị cho người khác. Họ hy sinh tất cả để chuẩn bị những gì cần thiết cho người khác lên đường.
Cuộc sống đơn giản và đẹp biết bao khi con người biết nghĩ đến người khác, biếtt lo lắng cho nhau.
(sưu tầm)










