Ông Thomas là một chủ nông trại giàu có. Ông và vợ ông đối xử rất thân thiện với mọi người nên ai cũng yêu mến họ cả. Một hôm ông thấy vợ mình sai người giúp việc đến cuối làng, nhà vợ chồng bà John – một tá điền của ông – để mượn một cái bào rau củ. Sau khi người này đi khỏi, ông hỏi vợ:
– Anh không nghĩ rằng nhà ta lại không có một cái bào hay không đủ khả năng mua, mà em lại sai người đi mượn cho thêm phiền phức như thế?
Bà Thomas từ tốn trả lời:
– Đây, anh xem, cái bào của nhà ta vẫn còn rất tốt. Em biết mọi người ở vùng này đều yêu quí chúng ta vì chúng ta đem lại nhiều vật chất cho họ hơn các ông chủ khác; nhưng em không muốn như vậy. Em muốn được yêu mến bằng một thứ tình cảm cao hơn, tình làng xóm. Mà điều đó chỉ có thể, khi nào chúng ta và họ không có khoảng cách giữa chủ và tớ, giữa giàu và nghèo. Như vậy chuyện cái bào rau củ chỉ là cái cớ để anh và em đến gần với mọi người hơn mà thôi.
Tạo cơ hội cho người khác bày tỏ tấm lòng là giúp mình, giúp người. Xoá đi những chênh lệch, ngại ngùng, mặc cảm. Và còn làm cho cuộc đời thêm ý nghĩa vì mình thật cần nhau, gần nhau.
Cái bào rau củ rõ là nhỏ nhoi nhưng lại mang ý nghĩa lớn. Coi trọng những gì tầm thường nhỏ bé nơi người khác cũng là coi trọng họ, và cũng là tự tạo sự kính trọng dành cho mình.
(sưu tầm)









