Có một câu chuyện trong dân gian từng nói rằng: “Nếu đánh rơi một chiếc bình sành, bạn không cần phải nhặt nó lên.”
Một người đàn ông mang theo một chiếc bình sành bước đi trên sa mạc. Chiếc bình chẳng may rơi xuống, nước trong bình rơi vãi chảy khắp mặt đất. Nhưng anh ta không hề nao núng, vẫn tiếp tục bước đi về phía trước như chẳng có chuyện gì xảy ra. Có người hỏi:
– Tại sao anh không nhặt chiếc bình lên?
Người đàn ông nói:
– Nước trong bình đằng nào cũng đã chảy hết rồi, nhặt nó lên chỉ khiến làm tôi thêm nặng gánh. Thời gian không đợi người, điều quan trọng là phải lên đường đi tiếp.
Phiền não cũng giống như chiếc bình sành để lại bên đường kia. Nếu nhặt nó lên, sẽ chỉ khiến chúng ta thêm gánh nặng. Buông bỏ quá khứ, mới có thể giúp chúng ta tiến bước xa hơn.
Và thời gian sẽ giúp cuốn đi những rắc rối phiền não của chúng ta như tơ nhện cuốn theo chiều gió. Khi hạnh phúc đừng đắc ý tự mãn, khi đau khổ đừng bỏ cuộc buông lơi. Trong quá khứ, cho dù bạn đã gặt hái được những gì, rồi cũng sẽ mất đi, tất cả chỉ là “nhất thời” mà thôi! Buông quá khứ, và thời gian chính là thuốc giải.
Chiếc bình tượng trưng cho quá khứ, chất chứa điều gì trong đó để mình nuối tiếc sẽ trở thành gánh nặng cho hiện tại và tương lai. Hãy can đảm tháo bỏ để nhẹ nhàng lên đường. Đường đời và trời xanh luôn chờ đợi những tâm hồn thông thoáng.
(sưu tầm)










