Trước cửa Thiên Ðàng, một tu sĩ gõ cửa và cầu khẩn: “Lạy Chúa, xin cho con được vào”. Cánh cửa vẫn đóng kín, nhưng có tiếng hỏi: “Con có mang theo điều gì không?”. Vị tu sĩ đáp: “Con mang theo một bị chứa đầy những nhân đức của con”. Có tiếng vọng lại: “Ðiều ấy tốt, nhưng Ta không thể mở cửa cho con vào”.
Vị tu sĩ ra đi, nhưng buổi chiều ông lại đến gõ cửa để xin được vào. Lần này, khi được hỏi có đem theo điều gì không?, ông cho biết có đem theo công nghiệp của việc Suy Niệm và cầu nguyện lâu giờ. Tuy nhiên, ông vẫn chỉ nhận được lời này: “Thật là tốt, nhưng Ta vẫn không thể mở cửa cho con vào”.
Vị tu sĩ lại ra đi, đến tối, ông trở lại. Lần này, ông chỉ đến với con người của ông mà thôi. Nhưng tức khắc cánh cửa mở rộng để cho ông bước vào.
Câu chuyện trên đây nhắc chúng ta về thái độ tinh thần cần phải có để đến với Chúa, đó là đến với Chúa bằng chính thực tế con người mình; bằng tâm tình tin tưởng và cậy trông vào lòng nhân từ của Chúa, hơn là dựa vào sức riêng của mình.
(sưu tầm)










