Chính Thánh Don Bosco đã tưởng tượng chuyện sau đây: Một hôm Chúa Giê-su bảo Phê-rô và Gio-an theo Ngài lên núi. Ngài dặn mỗi ông mang theo một hòn đá. Ông Phê-rô suy nghĩ một lúc rồi nhặt một hòn đá nhỏ bỏ vào túi; còn Gio-an, do lòng quảng đại, vác cả một tảng đá to. Dĩ nhiên, đường dài, vác nặng, Gio-an thở hổn hển và lên đến nơi sau cùng. Ông Phê-rô bước thảnh thơi và còn nói với ông Gio-an: “Sao anh nhọc công vác tảng đá to như thế !”. Tới nơi, Chúa Giêsu bảo hai môn đệ ngồi xuống. Ngài đọc lời chúc tụng và biến hai viên đá thành bánh. Dĩ nhiên, ông Phê-rô chỉ được một chiếc bánh nhỏ xíu không đủ cho cơn đói cồn cào của ông.
Lần khác, Chúa lại bảo hai ông theo Ngài lên núi và cũng mang theo đá. Rút kinh nghiệm lần trước, ông Phê-rô mang một tảng đá thật to. Đến nơi, ông ngồi chờ phép lạ. Nhưng Chúa Giêsu chỉ nói “Nào, mỗi người hãy ngồi lên tảng đá mà mình mang theo. Không phải lúc nào Thầy cũng biến đá thành bánh đâu”. Rồi Ngài nói riêng với ông Phê-rô: “Lòng quảng đại thật không phải là lòng quảng đại tính toán”.
Lạy Chúa, xin dạy con biết sống quảng đại, biết cho đi mà không tính toán, biết chiến đấu mà không sợ thương tích, và không chờ một phần thưởng nào khác hơn là biết mình đã làm theo ý Chúa.
(Chờ đợi Chúa)










