Tại góc một con đường tấp nập, chìm trong tiếng ì ầm của giao thông, đôi khi nổi lên một câu bất thường: “Im lặng – Bệnh Viện”. Giữa một bài diễn văn và tiếng kèn đồng trước đài liệt sĩ, đôi khi người ta vẫn mời gọi giữ ‘một phút im lặng’! Chẳng lẽ ngày nay im lặng chỉ dành cho người bệnh và người chết? Phải công nhận rằng không gian và thời gian im lặng càng ngày càng trở nên hiếm hoi trong đời thường của đa số con người ngày nay. Thậm chí ở nông thôn, với việc cơ giới hoá công việc đồng áng, sự thinh lặng của người nông dân bước đi chầm chậm sau một đôi bò đã trở thành một cảnh trong tranh từ lâu lắm rồi.
Mục đích của tôi không phải là để cổ võ cho một hoài niệm nào đó về thời vàng son thần thánh, nhưng là để sáng suốt nhận thức về một cuộc cách mạng xã hội và văn hóa, mà cũng giống như bất cứ cuộc cách mạng nào, có thể làm nảy sinh điều tốt và điều xấu cho tương lai nhân loại.
Bản tin ngắn ngay khi ra khỏi giường. Chạy vội vã đến nơi làm việc. Tiếng ầm ầm của máy móc hay vù vù của vi tính. Chuông điện thoại. Tiếng ồn trong các quán ăn hay nhà hàng. Lại xô lấn nhau trên bến xe ngoại ô hay tàu điện ngầm để về nhà. Truyền hình 24 giờ trên 24.
Tại những nơi gọi là giải trí thì âm nhạc qua các loa phóng thanh vượt đến một cường độ đinh tai nhức óc. Và những máy thu thanh bỏ túi cứ theo bạn cho đến các bãi biển nghỉ hè.
Thiếu im lặng, con người chẳng những sống ở bề ngoài của chính mình nhưng còn thu hẹp mọi tương quan giữa người và người thành các qui ước xã hội lạnh nhạt và hời hợt. Chúng ta đã từng nhận thấy rằng, ở nhiều bình diện khác nhau, sự vắng mặt của đời sống nội tâm đem lại biết bao hậu quả cá nhân và xã hội.
Nhiều triệu chứng, ít nhiều trầm trọng, đã được các nhà tâm lý xã hội hay các nhà giáo dục phân tích rồi. Khi bị bứng rễ khỏi chiều sâu của mình, con người trở nên mỏng dòn và thiếu ổn định; điều này nhất thiết tác động đến cuộc sống của vợ chồng, của gia đình, của các nhóm xã hội. Trẻ em khó tập trung. Thuốc an thần hay thuốc ngủ ngày càng được dùng nhiều hơn. Người ta càng ngày càng thiếu khả năng thích nghi. Dễ nổi giận. Xuống tinh thần. Nghĩ ngợi lan man. Tìm kiếm vô vọng một giải pháp cho sự bất an: ma túy và giáo phái…
Sự hụt hẫng, sự trống rỗng mà nhiều người ngày nay cảm nhận, chứng tỏ rằng con người hẳn đã bỏ sót một chiều kích chủ yếu của chính mình. Làm sao mình có thể là mình khi không lên cao hay xuống sâu, không giữ thinh lặng? Một sự thinh lặng ở nhiều bình diện khác nhau: thể lý, tâm lý, tâm linh. Sự thinh lặng ấy tạo điều kiện quân bình cho đời sống và sự tăng trưởng của mình. Ai không chấp nhận thinh lặng, người ấy không những đánh mất một nghệ thuật sống, một phẩm chất của cuộc sống, mà còn đánh mất một thành phần cơ hữu tạo nên con người sâu xa của mình
Kierkegaard từng nói: “Nếu tôi là bác sĩ và người ta hỏi tôi khuyên gì, thì tôi sẽ trả lời: hãy giữ thinh lặng, hãy làm cho mọi người im tiếng!” Cần chăng phải đề ra một ‘biện pháp trị liệu bằng thinh lặng’ mà cơ quan An Sinh xã hội sẽ hoàn trả chi phí cũng như ‘biện pháp trị liệu bằng giấc ngủ’, thì con người ngày nay mới khám phá ra những ân ích của thinh lặng?
——————-
Trích “Những nẻo đường của thinh lặng” của tác giả Michel Hubaut
Nguồn: http://menthanhgianhatrang.org/index.php?nv=tai-lieu&op=GIAO-LY/NHUNG-NEO-DUONG-THINH-LANG-3









