Chuyện xưa kể rằng:
Ở trên một núi cao ở một nơi không ai biết tên là gì, có ba cây nhỏ mọc và lớn lên gần nhau. Một hôm, chúng bàn luận với nhau về ước mơ của mình khi thành một cây to.
Cây nhỏ đâu tiên yêu thích mặt trăng và những vì sao đêm, nó nói:
– Khi mình lớn, mình muốn trở thành một chiếc rương chứa đầy vàng, bạc, châu báu và những viên ngọc quý nhất trên thế gian.
Cây nhỏ thứ hai yêu thích nhìn dòng sông trong xanh êm đềm chảy dưới chân núi trước khi lao mình vào những ngọn sóng của biển cả, nó nói :
– Khi mình lớn, mình sẽ trở thành chiếc thuyền lớn với ba cột buồm, được lèo lái bởi một thuyền trưởng đầy kinh nghiệm để chinh phục những vùng biển hung dữ, hoặc một ông hoàng đầy quyền uy để chiếm những vùng đất mới.
Cây nhỏ thứ ba thích nhìn ngắm sự bình yên của những ngôi làng xa xa dưới chân núi, những tia sáng lấp lánh trong đôi mắt của người đang yêu, và những đốm sáng kỳ diệu của ánh nến nhảy múa trong đôi mắt của những trẻ thơ trong ngày lễ hội, nó nói:
– Còn mình thì muốn trở thành một vật gì đó thật vĩ đại, vĩ đại đến nỗi mỗi lần người ta nhìn mình thì họ bắt buộc phải ngước cao đôi mắt, và như thế, họ sẽ nghĩ tới Thiên Chúa.
Thời gian cứ thế trôi nhanh, ba cây nhỏ ngày nào nay đã trưởng thành và trở nên to lớn hơn những cây khác xung quanh.
Rồi một buổi sáng mùa thu, trời còn đẫm sương mù, có ba người tiều phu lên núi, họ đốn ngã ba cây đại thụ, cột vào những con lừa và kéo về nhà …
Cây đại thụ đầu tiên được đẽo gọt theo đơn đặt hàng, nó không thành chiếc rương chứa kho tàng qúy giá … mà chỉ thành chiếc máng ăn cho súc vật đang chăn thả ngoài cánh đồng.
Cây thứ hai được đưa tới một xưởng gỗ gần biển, không có người chủ tàu nào muốn nó trở thành thuyền ba cột buồm cả, chỉ có một ngư phủ đặt hàng, ông muốn nó trở thành tầu đánh cá nhỏ mà thôi.
Về phần cây thứ ba, người ta đẽo nó thành một cây xà ngang, dựng dựa vào tường nơi xưởng mộc để hong khô cho nó được cứng rắn, để mặc nó ở đó mà chẳng dùng vào việc gì.
Nhiều năm tháng trôi qua, ba cây đại thụ dần dần quên giấc mơ của mình, chúng không còn chờ đợi gì nữa, đành chấp nhận với thực tại.
Cây đại thụ thứ nhất trở thành máng ăn luôn bị đám súc vật hành hạ đủ trò. Cho tới một đêm đông … một ánh sáng êm dịu chiếu trên nó. Một đôi vợ chồng trẻ tới ở trong chuồng bò. Ðến nửa đêm, người nữ sinh hạ một trẻ thơ, đặt trong máng lừa. Cây đại thụ thứ nhất này hiểu rằng giấc mơ của mình đã thành hiện thực.
Sau bao nhiêu năm rong ruổi trên biển hồ, cây đại thụ thứ hai nay đã trở thành chiếc thuyền đầy mùi cá biển. Vào một buổi chiều mùa hè, có một nhóm người muốn sang bờ hồ bên kia, họ lên thuyền và chợt một cơn bão chưa từng thấy kéo đến. Có một người giống như một lãnh tụ đứng dậy giữa thuyền, giang tay và dẹp tan cơn bão. Như thế, cây đại thụ thứ hai hiểu rằng giấc mơ của nó đã thành hiện thực.
Ít lâu sau biến cố này, cả thành vang vọng tin đồn kỳ lạ: người ta nghe nói về những con người bực bội, những tiếng la hét, tiếng giày trận của quân lính, điều đó làm ta cảm thấy được có điều gì đó đầy bạo lực, thù oán, bất công đang xãy ra.
Người ta đến lấy cây đại thụ thứ ba nay đã thành đòn ngang. Họ đặt đòn ngang vào thanh dài để trờ thành một cây thập giá, họ đóng đinh Con Người. Bấy giờ, cây đại thụ thứ ba hiểu rằng giấc mơ của nó đã được thực hiện, vì từ nay, mỗi lần nhìn nó, người ta sẽ nghĩ đến Thiên Chúa.
(sưu tầm)









