Vào những năm 300, Rô-ma được xem là thành phố lớn nhất thế giới, một thành phố rất nổi danh và sang trọng, hầu như những nhà trí thức đều muốn được một lần đặt chân đến.
Trong thành có nhà triết học rất thông thái tên là Marius Victorin (Gaius Marius Victorinus, 290 – 364), ông đuợc mọi người biết tiếng, ông được mời làm thầy dạy cho nhiều thanh niên thuộc gia đình quyền quý trong nhiều năm. Victorin nổi tiếng đến độ dân thành Rô-ma đã quyết định dựng tượng của ông giữa quảng trường thành phố ngay lúc ông còn sống. Tiếc thay, ông là người ngoại giáo và đã khinh thường Ki-tô giáo trong một thời gian khá dài. Ông cho rằng tôn giáo này chỉ tốt cho những người nghèo, chứ không tốt với những người học thức như ông.
Khi tuổi đã cao, ông bắt đầu đọc Tin Mừng, những bản văn đã làm ông thích thú. Dần dần, ông cảm thấy trong lòng một ước muốn được trở thành người Ki-tô hữu. Ông đi gặp một linh mục tên là Simplicien, cùng đàm đạo với ngài và cả hai trở thành bạn thân. Ông nói với cha:
– Cha biết, trong lòng tôi, tôi là một người Ki-tô hữu.
Mỗi lần ông nói như vậy, cha Simplicien lại nói với ông:
– Tôi sẽ tin ông khi tôi thấy ông đến nhà thờ cùng với các Ki-tô hữu khác.
Victorin mỉm cười trả lời:
– Phải chăng việc đến nhà thờ làm cho người ta trở thành người Ki-tô hữu sao ?
Nhưng một ngày kia, Victorin thấy mình thật thiếu can đảm. Và ông đã nói với cha Simplicien:
– Chúng ta hãy đến nhà thờ, tôi muốn trở thành người Ki-tô hữu.
Vào thời đó, những tân tòng sẽ được rửa tội vào lễ Phục sinh. Trước đó tám ngày, thường có một cuộc hội họp cho mọi Ki-tô hữu trong thành phố và những người sửa soạn lãnh nhận bí tích rửa tội sẽ từng người một, bước lên bục cao, để nói với mọi người rằng họ tin vào Thiên Chúa và tin vào Đức Giêsu Kitô. người ta gọi việc này là tuyên xưng đức tin.
Cha Simplicien nói với ông:
– Nếu anh ngại lên tiếng trước đám đông, anh có thể tuyên xưng đức tin ngay sau nghi thức này, ở một nơi kín đáo và chỉ với một mình tôi thôi.
Nhưng Victorin trả lời rất dứt khoát:
– Xưa kia tôi đã công khai nói là mình chống lại Ki-tô giáo, bây giờ tôi cũng muốn công khai tuyên bố rằng tôi là một Ki-tô hữu.
Khi Victorin leo lên bục cao, mọi người nhận ra ông, có những tiếng thì thầm, rồi những tiếng vỗ tay, tiếng hoan hô. Người ta nói với nhau: “Victorin nổi tiếng kìa, là Victorin đó ” và tức thì mọi người im lặng. Victorin đọc lời tuyên xưng đức tin chậm rãi, mạnh mẽ và đầy xác tín. Mỗi người đều muốn ôm ông vào lòng. Và thực tế thì ông đang thật sự ở trong tim mọi người, nhờ tình yêu của Chúa. Tám ngày sau, ông được lãnh nhận bí tích rửa tội.
(sưu tầm)
—
Câu chuyện này có những nét giống với chuyện thánh Phao-lô, người đã từng chống đối Ki-tô giáo nhưng khi là một Ki-tô hữu thì trở thành một chứng nhân sống động.
Chúng ta có dám từ bỏ, gạt qua những vinh quang, vinh hoa, danh tiếng của trần thế để làm chứng nhân cho Đức Ki-tô?
Trong đời sống hàng ngày, chúng ta có mạnh dạn, tự hào tuyên xưng đức tin của mình trước những người khác?










