Có một anh mù phải đi ra đường vào đêm tối, sợ người khác đụng phải, anh cầm theo chiếc đèn lồng, và tự đắc chí, cho mình là khôn ngoan.
Đang đi, bỗng có người đi đường đụng phải làm anh ngã lăn quay, nhưng miệng vẫn quát lớn:
– Người gì mà mắt mũi để đâu không biết, tôi đã cầm đèn rồi mà còn không thấy,lại đâm xầm vào.
Người đụng phải anh ta nhăn nhó trả lời:
– Bác ơi, đèn của bác gió đã thổi tắt lâu rồi, bác thật không thấy sao?
Một câu chuyện ngắn nhưng khiến ta phải suy nghĩ và tự hỏi: Có khi nào chính bản thân mình không nhận ra mình đang là người mù?










