Thi sĩ La Fontaine, một nhà thơ ngụ ngôn của Pháp, có kể chuyện như sau:
“Một hôm, chúa tể sơn lâm triệu tập cả triều thần nhà thú lại và phán bảo:
– Hiện nay tất cả chúng ta đều bị bệnh dịch hoành hành. Theo trẫm xét thấy thì hẳn có người đã phạm tội xúc phạm đến Thượng Đế. Bởi vậy, theo ý trẫm thì tất cả mọi người đều phải thú tội. Ai có tội nặng hơn cả thì phải làm con vật hy sinh đền tội. Có như vậy, mới mong Thượng Đế nguôi cơn giận, tha phạt cho toàn dân.
Thế là mọi người đều lần lượt thú nhận tội lỗi.
Trước hết sử tử thú nhận hay ăn cừu, ăn nai, đôi khi ăn cả thịt người. Mọi loài thú đều sợ hãi, không con nào dám lên tiếng, chỉ thì thầm với nhau: vua thì có quyền mà, lỗi là các con đó không chịu tránh ra xa, mình mà nói thì không chừng bị ăn thịt mất, …
Sau sử tử, các con thú khác cũng ra trước mặt mọi người thú tội một cách công khai, chúng đưa ra nhiều lý lẽ để bao biện cho việc mình làm, và cũng không một con thú nào dám kết án, bởi chúng cũng làm những việc tương tự như vậy, chỉ khác là ít hay nhiều mà thôi.
Cuối cùng, một chú lừa hiền lành, khờ khạo, than rằng mình cũng có ăn một ít cỏ mà không xin phép chủ ruộng.
Thế là cả hội đồng đứng lên la hét buộc tội chú lừa, cho chú lừa là kẻ phạm tội nặng nhất, là nguyên nhân của tai họa”.
(sưu tầm)










