LỜI CHÚA: Ga 19, 25-27
* Thế nào là sự “ưng thuận” của đức tin?
Chúng ta hãy nhìn vào lời tiên báo của ông cụ Simêon: “Còn chính bà, một lưỡi gươm sẽ đâm thâu tâm hồn bà”. Lời tiên báo này liên kết chặt chẽ nỗi đau của Đức Maria với nỗi đau của Đức Giêsu: Khi Đức Giêsu chịu khổ nạn và bị treo trên thập giá, các vết thương do đòn roi, bị đóng đinh và mũi giáo ở cạnh sườn… tất cả những vết thương đó, nếu nhìn ở khía cạnh của một người mẹ, đó chính là “một lưỡi gươm đâm thâu tâm hồn” khi nhìn con của mình chịu đau đớn. Nhưng nếu nhìn ở khía cạnh của Ơn cứu độ, lời tiên báo đó không phải là nỗi buồn, nhưng là niềm vui của đức tin khi Mẹ được dự phần vào cuộc khổ nạn của Con mình.
Lời tiên báo đó cũng cho thấy: Đỉnh cao “ưng thuận trong đức tin” của Đức Maria diễn ra dưới chân Thánh Giá, nơi sự đau khổ toàn diện của trái tim người mẹ đang dự phần một cách đầy vâng phục với sự đau khổ của trái tim Chúa Giêsu để làm trọn kế hoạch cứu chuộc của Chúa Cha (x. Ga 19: 25-28). Thánh Giáo Hoàng Gioan Phaolô II từng mô tả, Đức Maria đã dự phần “đóng đinh một cách thiêng liêng với người Con chịu đóng đinh của mình”.
Với sự dự phần ấy, hiến chế Lumen Gentium đã khẳng định: “Ðức Nữ Trinh cũng đã tiến bước trong cuộc lữ hành đức tin, trung thành hiệp nhất với Con cho đến bên thập giá, là nơi mà theo ý Thiên Chúa, Ngài đã đứng đó” (LG 58) (Ga 19: 25). Vì thế, Mẹ là “cộng tác viên” của Thiên Chúa trong sự “ưng thuận” toàn vẹn của Mẹ, là biểu lộ sự hoàn tất thánh ý cứu độ của Thiên Chúa.
Trong một bài giảng ngày thứ Tư 9/4/1997 với đề tài về Đức Mẹ, Thánh Giáo Hoàng Gioan Phaolô II đã giải thích: “Từ ngữ ‘cộng tác viên’ áp dụng cho Mẹ Maria đòi có một ý nghĩa đặc biệt. Việc các tín hữu cộng tác trong ơn cứu chuộc xảy ra sau biến cố Canvê, một biến cố sinh hoa kết trái do nỗ lực nguyện cầu và hy sinh của họ. Còn Mẹ Maria đã cộng tác trong chính biến cố này với vai trò làm mẹ; bởi thế, việc cộng tác của Mẹ bao hàm toàn thể công cuộc cứu độ của Chúa Kitô. Chỉ có một mình Mẹ đã được liên kết vào hiến tế cứu chuộc bằng cách này, một hiến tế mang ơn cứu độ cho toàn thể nhân loại”.
Vì thế, ta có thể nói rằng: Sự cộng tác của Đức Maria không phải là “làm thay”, mà là “ưng thuận góp sức vào công trình cứu độ của Thiên Chúa” với lòng tin tuyệt đối. Sự ưng thuận đó thật rõ nét khi Mẹ đón nhận lời tiên tri của Simêon: “Còn chính bà, một lưỡi gươm sẽ đâm thâu tâm hồn bà”. Sự ưng thuận đó trở nên mạnh liệt khi Mẹ đứng dưới chân thập giá của Đức Giêsu.
* Trong đời sống đạo, chúng ta có “ưng thuận” bằng đức tin của mình hay không?
Nhiều khi trong cuộc đời, chúng ta sống đạo như là một hình thức “làm thay” cho cha mẹ, vợ chồng, con cái. Chúng ta đi lễ, đọc kinh giống như là vì cha mẹ, chồng hoặc vợ muốn mình làm chứ không phải phát xuất từ sự “ưng thuận” nơi chính bản thân chúng ta. Điều đó không làm cho đức tin của chúng ta vững mạnh, cũng không làm cho chúng ta đạt được ơn cứu độ, bởi vì chúng ta chưa thực sự cộng tác và tham dự vào cuộc khổ nạn của Đức Kitô. Thánh Phaolô đã nói với chúng ta rằng: Chúng ta không thể dự phần vào vinh quang của Đức Kitô, trừ khi chúng ta dự phần vào cuộc đóng đinh của Ngài (2Cr 4: 10).
Do đó, khi Giáo hội mời gọi chúng ta sùng kính Đức Mẹ sầu bi, nghĩa là Giáo hội muốn chúng ta hướng về cuộc khổ nạn của Đức Kitô, để chúng ta noi gương Mẹ kết hợp cuộc đời của chúng ta với cuộc tử nạn của Đức Kitô trong đức tin, ngõ hầu mai sau chúng ta được hưởng phúc trường sinh với Đức Kitô như Đức Mẹ.
Lạy Mẹ Maria, xin cho chúng con mỗi ngày biết sẵn lòng chịu mọi thử thách, mọi đau khổ trong một đức tin vững chắc, đó chính là cách thế tham dự vào sự thương khó của Đức Kitô Con của Mẹ, để cùng Mẹ cộng tác vào chương trình cứu rỗi của Đức Kitô, nhằm mang lại sự sống đời đời cho chính chúng con và cho toàn thể mọi người. Amen.
Cao Nhất Huy










