Thi hào Tagore có kể câu truyện ngụ ngôn như sau:
Có một người hành khất nọ ngồi bên vệ đường. Hôm ấy, đức vua ngự giá đi ngang qua. Người hành khất cố lê lết đến cổng làng, ngồi đó và nhủ thầm: “Ðây là dịp may hiếm có, tôi sẽ xin đức vua bố thí cho tôi”.
Từ xa, khi thấy xe đức vua, người hành khất đã vẫy tay chào. Nhưng không ai ngờ, khi xe dừng lại, vua chẳng cho gì mà còn giơ tay xin người hành khất bố thí. Người hành khất liền đưa tay vào cái bị, lấy ra một nắm thóc và đặt vào bàn tay vua một hạt thóc. Ðức vua cám ơn, rồi tặng lại một món quà nhỏ bỏ vào cái bị ấy.
Khi về đến nhà, người hành khất mở bị ra, thì thấy giữa những hạt thóc một hạt kim cương sáng ngời. Lúc đó, người hành khất mới hối tiếc: “Phải chi ta cho đức vua cả bị thóc này, thì ta đã được cả một bị kim cương”.
(sưu tầm)
—-
Bạn thấy đó, khi làm việc bác ái, việc bố thí mà không thực lòng, còn tính toán so đo thì sẽ nhận lại tương xứng.










