Khi Susan Boyle với bộ y phục không mấy đẹp, dáng điệu đơn sơ bước ra sân khấu của chương trình Britain’s Got Talent thì 3 vị giám khảo cũng như khán giả đã tỏ vẻ ngạc nhiên.
Simon Cowell, một giám khảo rất nổi danh, đã hỏi Susan Boyle bằng giọng điệu kém thân thiện và khi Susan nói: “I’m 47 years old” thì Simon đã nhướng mày tỏ vẻ coi thường, kiểu ngầm nói: “Già rồi mà còn ham vui”.
Susan với dáng dấp thô, đi đứng không yểu điệu, y phục tầm thường đã trả lời vị giám khảo một cách thản nhiên, tự tin. Khi phần vấn đáp kết thúc thì bà cất tiếng hát.
Chỉ một câu hát mở đầu thôi, toàn thể ban giám khảo cũng như khán giả đã ồ lên, vỗ tay khen ngợi. Khi bà hát xong các vị giám khảo cũng như khán giả đã nhất loạt đứng lên để tỏ lòng tán thưởng.
Lẽ tất nhiên Susan được vào vòng bán kết. Từ sơ kết đến bán kết của cuộc thi cách nhau khoảng thời gian khá xa.
Tại cuộc thi bán kết này, Susan đã khoác lên mình bộ y phục trông vừa mắt hơn nhưng bà vẫn bước ra sân khấu bằng những bước đi không tạo dáng.
Lần bán kết này Susan được khán giả chào đón nồng nhiệt. Bà đáp lễ bằng những nụ cười đôn hậu.
Trước khi bà cất tiếng hát, Simon, vị giám khảo nổi danh, đã lên tiếng: “Tôi muốn xin lỗi bà về việc tôi đã đối xử không đúng đối với bà trong kỳ thi sơ khảo”. Susan đáp lại bằng lời nói đơn giản và điệu bộ thật cởi mở.
Tôi nghĩ Susan không để ý đến thái độ của Simon coi thường mình trong ngày thi sơ khảo. Bà thật là phóng khoáng. Nhưng Simon vì xét theo bề ngoài hơi luộm thuộm, tuổi tác, cách nói chuyện v.v… của Susan, đã thốt ra lời nói cũng như điệu bộ thiếu nhã nhặn. Và Simon ân hận. Simon chờ dịp để bầy tổ lòng ân hận đó.
Nếu Simon gọi điện thoại hoặc tìm cách gặp riêng Susan để xin lỗi, tôi nghĩ, cũng đã đẹp rồi. Nhưng không! Simon đợi đúng ngày thi bán kết, trước mặt hàng ngàn khán giả, để thốt lời xin lỗi. Thật là cách cư xử của một người trí thức.
Xin cám ơn Simon Cowell đã cho tôi một bài học về tấm lòng khiêm nhượng cũng như đã cho tôi biết rằng: Rất có thể tôi cũng còn thiếu những người quanh tôi một lời xin lỗi.
Trân trọng.
Tác giả: Nguyen Dao
Nguồn: internet










